Cánh cửa gỗ thịt nặng trịch của thư phòng lặng lẽ mở vào trong, bóng Dạ Minh từ từ xuất hiện. Ánh đèn tường hành lang hắt xuống thứ ánh sáng vàng vọt dịu nhẹ, kéo cái bóng dong dỏng cao của hắn đổ nghiêng trên mặt sàn sáng loáng.
Dưới phòng khách, Mã Văn Hào đang sốt ruột đi lại vòng quanh như thú dữ bị nhốt trong lồng, tiếng giày da gõ nhịp đều đặn trên mặt sàn đá cẩm thạch. Hắn chốc chốc lại ngẩng đầu, nôn nóng nhìn về phía đầu cầu thang.
Khi bóng Dạ Minh rốt cuộc cũng xuất hiện trên đầu cầu thang, mắt Mã Văn Hào chợt trợn to. Hắn gần như phóng vội lên, chặn đường ngay lưng chừng cầu thang: "Anh Dạ! Cuối cùng hai người cũng nói chuyện xong. Ông cụ... đã nói gì với anh thế?" Giọng hắn cố kìm nén sự căng thẳng và mong đợi.
Dạ Minh dừng bước, ánh mắt bình thản nhìn thẳng vào mặt hắn. Ánh nhìn ấy chẳng giống đang nhìn một con người bằng xương bằng thịt, mà giống như đang đánh giá chất lượng một món vũ khí vừa mới được bàn giao xong. Một lát sau, hắn hờ hững cất lời, giọng điệu đều đều không chút gợn sóng:




